Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Bạn muốn về nhà viết quá.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Chà, ta thua hắn, có lẽ. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Tự do hay không là ở mình. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may.
Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.
Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Người lớn thì thật xa lạ. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.
Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Phải hết sức giữ gìn.
Và chưa thấy phải thay đổi. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.
000 dành dụm được từ đầu tuần. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy.