Cuốn sách thì vớ vẩn. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Người bảo nghệ thuật là giản đơn.
Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.
Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ.
Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Bác không hài lòng một tí nào. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Không được đâu cậu ơi.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Tôi kém nhất khoản này.
Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi.
Theo một cách của riêng em. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.