Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Định dừng viết thì lại có chuyện. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.
Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.
Bà già vục đầu vào thùng rác. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.
Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa.
Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Tôi làm trong năm phút.
Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.
Cho từng tờ vào lửa. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.
Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn.
Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.