Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý.
Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài.
Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Hai là bạn viết cái chuyện này. Cái ghế đá này cũng buồn lây.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.
Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…
Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Giọng mẹ bắt đầu ướt. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.
Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết.
Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.
Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Này, mày bê cái kia cho chú.