Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.
Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.
Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.
Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Lại về nhà bác ôn thi.
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Trơ trọi giữa phố đông.