Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Chẳng cần gì nữa cả.
Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà.
Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác.
Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.
Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. - Ông còn lo xa hơn tôi. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.
Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài.
Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.