Khi bạn có sự đồng hoá mình với những thứ mà bạn sở hữu, bạn sẽ không còn biết quý trọng những thứ đó, vì bạn mải bận đi tìm chính mình qua những vật sở hữu đó.Đó là lối viết ngắn gọn như kinh văn (sutra) thời xưa ở Ấn độ.Mà tôi chính là Sự Sống thênh thang đang xảy ra khắp nơi trong vũ trụ.Lòng thương, đức tính trung thành với chủ, và thái độ lúc nào cũng sẵn sàng chào đón đời sống của con chó rất tương phản với trạng thái nội tâm của người chủ - trầm uất, bất an, gánh nặng của đời sống, chìm đắm trong suy tưởng, không có mặt trong phút giây và nơi chốn duy nhất của đời sống: Bây Giờ và Ở Đây.Và trong tình trạng djdó, bạn sẽ không tạo nên một nhân cách nào cho người đó cả.Điều này giải thích sự bận tâm về tương lai không thể cưỡng lại được của tự ngã.Khi một kinh nghiệm gì của bạn đi đến hồi kết thúc - một buổi tiệc với bạn bè, một kỳ nghỉ mát, con cái của bạn trưởng thành muộn dọn ra riêng - bạn như chết đi một phần nào.Đây không phải là một cái gì dính líu cho riêng bạn đâu.Tôi là không gian trong đó mọi thứ đưỡc xảy ra.(51) Bi kịch đau thương: Khi vô thức, bạn để cho bản ngã của mình thêu dệt, vẽ vời những gì đang xảy ra thì mỗi chuyện không may xảy ra đều dễ trở thành một bi kịch.
