Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm.Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch.Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi.Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.