Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Ngồi nghe giảng và chép bài.
Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Đừng thuyết giáo vô ích. Tôi không thích mèo.
Cặp giò kia phàm tục quá. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.
Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Với họ, viết không có tị ti nào là học.
Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Càng xa em ta càng thấy yêu em.
Thôi, cứ chiều cái dạ dày. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình.
khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh.
Chưa nổi, đồng chí ạ. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.