Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.
Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.
Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.
Bố xuống đường đi bộ về trước. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.
Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn.
Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con.
Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.