Ngay một hòn đá cũng có ý thức ở dạng sơ đẳng; bằng không, nó sẽ không hiện hữu, các nguyên tử và phân tử của nó sẽ phát tán.Tôi vẫn không biết rõ buông bỏ bằng cách nào.Câu hỏi ấy là: Còn các tình cảm tích cực như yêu thương và niềm vui thì sao?Hãy tha thứ cho chính mình vì đã không thanh thản.Bệnh tật là một phần trong hoàn cảnh sống của bạn.Nghĩa là bạn hiểu được bản thân mình từ những thứ hoàn toàn chẳng liên quan gì đến con người thục của mình như địa vị xã hội, tài sản, dung mạo, thành công và thất bại, hệ thống tín niệm, và vân vân.Sự cố chấp vai trò nạn nhân chính là niềm tin cho rằng quá khứ tác động mạnh hơn hiện tại, vốn đi ngược lại sự thật.Ở đây ý thức không bị biến mất, mà ngược lại.Tình cờ, tôi đang cực kỳ bất hạnh trong cuộc sống vào thời điểm này.Sau đó, dần dà tập trung nhiều hơn vào cảm nhận.