Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Còn anh thì vẫn phải sống. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Ôi, cuộc đời của bác tôi. Mở tủ ra, thay quần áo.
Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.
Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Để trẻ con bớt dần phải khóc.
Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ.
Đó cũng là một thứ trói buộc. Thôi nhé, cất ngay đi. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Mẹ không giúp được tôi đâu. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.
Nhưng ta không cho nàng nói. Của một thân xác đặc. Một số người giúp đỡ nhiều.
Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Mẹ, tôi và một người quen.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.