Càng kéo nó càng lùi lại. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại.
Chuyển sang máy mát xa. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.
Nhưng tôi không quen phản đối. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo.
Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Tôi cũng có dự định ấy.
Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Tôi cũng có dự định ấy. Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.
Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.