Đàn ông hay đàn bà đều có cơ hội làm ăn hết. Lời lẽ của lão nghe đáng bực thật, nhưng mình cũng phải cảm ơn lão. Cuộc khủng hoảng ấy đã cho tôi một sức mạnh mà không bao giờ tôi ngờ có được.
Và ông Lincoln lại tìm ông Stanton [33]. Bà bèn hỏi người chủ có muốn mua bánh của bà làm không. Nhờ vậy tôi thoát chết".
Còn những chỗ viết sai mẹo trong thơ tôi mà ông đã vạch ra, xin thú thật là tôi không nhận thấy, và không ngờ tôi lại viết sai nhiều đến thế. Phần đông đều dơ tay. Năng lực ở trong người ta là một năng lực mởi mẻ và riêng biệt, không ai có hết, và ngoài ta ra, không ai biết ta có thể làm được cái gì, mà chính ta, ta cũng không biết nữa, nếu ta không chịu làm thử".
Tôi đã đi qua hàng mấy trăm cây số rừng bốn mùa xanh tốt ở Canada mà tôi chưa thấy một cây nào bị tuyết đè nặng làm gãy hết. Bảy mươi năm sau, Henry Morgenthau, giám đốc quốc khố trong nội các của Tổng thống Franklin D. Tôi nhận thấy trước kia tôi đã khùng.
Ngày hôm nay tôi chăm nom đến thân thể tôi. Ông nằm ngủ trên chiếc giường con cũ kỹ. Tức thì tôi quyết định để luật trung bình lo giùm tôi và từ đó tới nay, tôi hết sợ bị ung thư trong bao tử nữa".
Ông nói: "Hồi xưa, khi mới giúp việc cho công ty bảo hiểm, tôi vô cùng hăng hái và yêu nghề. Biết trước người bệnh sẽ nói" "Nhưng tôi không muốn gì hết", cho nên tôi tìm sẵn câu trả lời: "Ông đã không muốn làm gì thì cứ việc nghỉ". Phải nắm lấy ngày hôm nay và tấn hưởng cái thú của nó đi.
Tôi ngạc nhiên thấy họ hợp tác với những tình thế không thể tránh được và đời họ tuyệt nhiên không có ưu tư gì hết. Little mà xin người khác chỉ trích ta một cách ngay thẳng, có ích, ngõ hầu ta được dịp tu thân. Vậy xin bạn để tôi kể phương pháp mà ông Willis H.
141 Mỹ kim, mà con số ấy chính là lợi tức của ông vậy. Bà vui vẻ vẫy lại và bảo: "Con đợi đó nhé. Từ ngày ấy, mỗi lần gặp một vấn đề tôi lo lắng thì tôi lập tức áp dụng định thức của ông già H.
Tôi tự nghĩ: "Một cái ý giản dị và chắc chắn như vậy, tại sao cả ngàn người háo danh chưa nghĩ tới. Làm sao diệt nỗi buồn chán làm ta mệt nhọc, ưu tư và uất hận Ông tóm tắt hết những điều đó trong câu này: "Có muốn khổn khổ thì cứ phí công tự hỏi xem mình sướng hay khổ".
Vì chỉ có cơm hôm nay mới là thứ cơm ta có ăn được. Mà trong khi làm việc bằng tinh thần, cần gì phải bắt tinh thần và bắp thịt căng thẳng một cách vô ích như thế? Josselyn nói: "Theo tôi, hầu hết chúng ta cứ tin rằng một công việc khó khăn, muốn làm cho cẩn thận, phải gắng sức mới được. Một bữa kia, tôi sắm sửa đi chơi, bỗng tôi chết ngất.