Rất ít khi tôi gặp được một bệnh nhân chịu nói: "Tôi đã nghĩ tới lời ông khuyên". Nhưng cháu chắc rằng cố sẽ nén buồn được, nhờ chân lý cô đã tự tìm thấy. Ngày vinh quang của ta là ngày hôm nay.
Khi vết thương lành rồi thì lạ lùng thay, người đó mất hẳn ngủ. Như vậy là nỗi khó khăn của chúng tôi gần giải quyết được. Hồi 21 tuổi, ông đã kiếm được 75.
Như đã nói, tôi sinh trưởng trong một trại ruộng ở Missouri. Ta muốn thu cho đầy túi, vơ được cái gì thì vơ, vơ ngay bây giờ. Ông đi từng cửa, kéo chuông.
Nó cũng có nghĩ rằng bạn đã làm cho người ghen tị. Anh thích học thực phẩm tới nỗi sau anh vào đại học Massachusets và giỏi nhất về môn "thực phẩm chuyên môn dụng ngữ". Nhưng những ngày nghỉ mới là những giờ nguy hiểm nhất.
Mấy ngày qua, ông George Rona bỗng nhận bức thư của ông chủ hãng buôn này mời đến hội kiến. Ông nói với tôi rằng kinh nghiệm ấy có ích cho ông hơn một năm học ở Đại học đường Harward và giúp ông phát triển một đức tính để thành công là đức tự tín. Mồ hôi toát ra lạnh và nhờn.
Khi tôi bước chân lên xe, cha tôi đưa một bức thư bảo tới Floride hãy mở ra coi. Chỉ trông thấy cái bàn đấy những thư từ chưa phúc đáp cùng những tờ phúc bẩm, báo cáo ta cũng đã rối trí, thấy mệt óc và buồn bực rồi. Đây là một vài phương pháp thực hành có thể áp dụng ở nhà.
Ông biểu tôi: "Hễ không nói dối, không ăn cắp và bảo gì làm nấy thì ở mãi được". 000 người chỉ có bấy nhiêu người bỏ mạng. Tại sao lại cần thiết thế?
Không đâu, đó là ý của ông Herbert E. Trong bốn gia đình, chỉ có tôi là đàn ông. Cũng chính vì thế mà biết bao người thấy "mỏi mắt" tuy mắt họ rất tốt: họ đã chú mục quá độ.
Ngồi trong xe, tôi không ngớt tụng niệm: "Thượng Đế muốn sao con chịu vậy". Chuyện đó xảy ra 18 năm trước. Quan niệm giáo dục của y sai bét".
Tôi bận dạy học đến nỗi không có thời gian và cũng không có cả ý muốn kiểm soát phương diện tài chánh của công cuộc kinh doanh đó. Có người mắt long lanh vết lệ. Nhưng ông thêm rằng: "Ba mươi năm sống trong Hải Quân đã làm cho tôi thành mặt dày mày dạn".