Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.
Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Cuốn sách thì vớ vẩn. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.
Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.
Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ.
Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay:
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Làm thế nào để ngừng viết. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.
em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ.
Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc.