Tôi tự thuyết trình một mình.Đừng chê bai, hạ thấp người khác.Các thính giả tội nghiệp của tôi lại nghe những tiếng kêu la, tiếng kính vỡ loảng xoảng, lại tiếp tục thắc mắc.Ở Hope, nỗi ám ảnh không là một chủ đề cụ thể mà là phong cách cụ thể - trả lời mọi câu hỏi hết sức gượng gạo.Xin thưa, tôi chẳng có tà thuật gì cả ngoài những bí quyết nho nhỏ.Sau khi cho tôi biết giờ nào, ngày nào và tại đâu, ông hỏi: Anh sẽ nói về đề tài gì?Chính là Danny Kaye! Vị khách mời này và chương trình nói về anh đã làm cho rất nhiều người phải bất ngờ.Đây cũng là cách giúp tôi đã xử trí những tình huống tiến thoái lưỡng nan đấy các bạn.Nếu nói một cách khéo léo như thế, mọi việc rồi sẽ ổn cả.Còn ở đây đều là người lớn cả.