Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát.
Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Cậu em hướng dẫn tận tình.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ.
Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Hôm nay lại bị cấm túc thế này.
Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Thôi nhé, cất ngay đi.
Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.
Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.