Ông qua đời vào ngày 2/9/1969, ở tuổi 79. Trí nhớ cảu ông thật đáng khâm phục ;ông là 1 trong những nhà hùng biệ tài ba nhất của người Tamil Nadu. Có một giai đoạn chỉ tí xíu nữa thôi,ông đã phải ở sau song sắt nhà tù.
Tôi đã chịu đựng mọi việc một cách cay đắng và khổ sở. Trong 1 chiến dịch tranh cử ,ông bị 1 nhóm lính đánh thuê săn đuổi và như có phép lạ ,ông đã thoát chết. Và mỗi kinh nghiệm mới mẻ chỉ ra 1 số hình thái của sự sai lầm để sau này ta biết cách tránh chúng ".
Đừng mong bạn gái bạn sẽ đối sử với bạn như trước kia. Cha tôi bán hàng thịt, còn mẹ tôi là một người nội trợ bình thường. Nếu nguyên nhân đúng đắn, hợp lí và vững chắc, kết quả như mong đợi là điều tất yếu sảy ra.
Hãy thử nhìn các chủ doanh nghiệp lúc ban đầu; họ đã đến với cái túi rỗng và sau đó, lại tích lũy được những của cải vật chất vô cùng to lớn. Không sao, tôi nghĩ, ai cần nó cơ chứ, dù thế nào đi nữa tôi cũng sẽ thành công! Biểu lộ cảm xúc là chấp nhận phơi bày con người thật của bạn.
Những kí ức lâu bền về các chiến thắng là điều đath được ở trong tim, không phải là ở nơi này hay nơi kia. Tôi sẽ kết thúc chương này bằng cách tặng bạn đọc một bài hát tuyệt mà tôi đã nhặt được ở dọc đường, để nhắc nhở bạn rằng dù bất cứ điều gi sảy đến với bạn, bạn vẫn được ban phúc lành nhiều nhất. Sau cùng, cũng người bạn ấy, khi thấy tôi quá mê mải với cuốn băng, đã tiết lộ với tôi là đang có một cuộc hội thảo về quyển “Nghĩ đến sự giàu có và làm giàu”.
Không một cái gì đáng giá trong cuộc sống có thể đạt được mà không qua đấu tranh. Cuộc sống của anh dường như đầy ắp niềm vui và sự mãn nguyện. Tôi bị cáo buộc là đã phí phạm ngân quỹ công ty.
Nếu bạn hỏi bất kì phi công nào ,họ sẽ cho bạn biết là khi máy bay đang ở trên không và ở chế độ lái tự động ,hệ thống chỉ dẫn của máy bay tự khởi động . Một trong những lí do đó là họ cảm thấy cô đơn và vì vậy họ cần một người bạn đời . Điều này chẳng phải nghe quen tai lằm hay sao?
“Rất ít ai đi trên con đường dẫn đến thành công mà không bị một hay hai lỗ thủng”. “Bậc thang không bao giờ dành để nghỉ ngơi mà là để giữ cho bước chân của một người đủ dài để anh ta có thể đạt đến nới khác cao hơn. Theo tôi, ta nên hiểu như thế này:
Ta có thể làm gì đây? Chẳng có cái gì cả! Vậy thì đừng nên lo lắng về nó nữa. Cổ anh bị gãy và anh bị liệt từ cổ trở xuống, tình trạng này khiến anh phải sống hết quãng đường còn lại trên xe lăn . Buổi hội thảo ấy tên: “Dám trở nên vĩ đại”.
Chúng ta có thể lắng nghe tất cả những ý kiến nhưng hãy luôn nhớ rằng trách nhiệm về quyết định ấy thuộc về chúng ta và chỉ chúng ta mà thôi. Bên cạnh họ tên của mỗi người có ghi rõ công việc hay thành tựu vĩ đaih mà họ đạt được. Ông đồng thời còn là 1 nhà thơ nổi tiếng.