Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Sợ không trả được? Không phải. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.
Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau.
Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Nhưng mà tôi bỏ học. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn.
Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ. - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.
Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.
Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.
Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Cũng là để thăm dò phản ứng.