Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Có lẽ vì tôi vừa ngáp.Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).Tốt hơn là nên nhập vai.Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn.Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh.Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.Và ta bị ức chế liên tục.
