Câu hỏi mẫu 1: “Eileen, tớ tìm kiếm cậu vì một lý do duy nhất.Nếu cô ấy đi chơi, cô ấy sẽ cố gắng giải thích việc không thấy xe ở nhà và như vậy bạn sẽ xác minh được những gì bạn nghi ngờ là đúng – rằng cô ấy không ốm nằm nhà.Liệu điều này có đồng nghĩa với việc bạn nên thận trọng với tất cả những lời khen tặng và luôn cho rằng người nào khen ngợi bạn đều có một động cơ sâu xa không? Dĩ nhiên là không.Một đồng nghiệp của tôi tại bệnh viện khác có vấn đề với một bác sĩ.Sự thật này do bạn tự nghĩ ra, nhưng nghe hoàn toàn hợp lý.Đó là vì trách nhiệm xã hội phải hành động được chia sẻ cho nhiều người.Nếu chỉ hỏi hai “nghi can” rằng họ có cố tình đổ bệnh cho cô hay không có thể chẳng có tác dụng gì, vì chắc chắn cả hai anh chàng này sẽ chối bay.Cách người khác nhìn nhận thế giới phản ánh cách họ nhìn nhận bản thân.Nhưng anh có chắc không đấy?” Lúc này, bất kỳ thái độ lưỡng lự nào chắc chắn đều là dấu hiệu mắc lỗi bởi vì anh ta sẽ nhanh chóng cố gắng cân nhắc lựa chọn của mình.Thời điểm và thời lượng của các cử chỉ biểu lộ cảm xúc dường như không khớp nhau.