Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu. Cũng thành thói quen rồi. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Để sống cho xong đời. Khi bạn rời bàn, bỏ bút.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Không, phải giữ sức khỏe. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.
Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng.
Yêu say đắm là chơi. Tất nhiên là mệt mỏi. Vừa lo lắng, vừa háo hức.
Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Tôi đi bộ cũng được. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Như một khẩu hiệu của tâm thức. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.