Như người hay nói dối thì không được người khác tin cậy.Từ đó bản ngã bạn không còn không chế quan hệ của bạn.Đó là bản chất Thượng Đế ở trong mỗi con người.Sợ hãi (44) là sợ đánh mất một cái gì, từ đó tự cảm thấy mình trở nên mất giá trị hoặc thiếu thốn.Cỏ cây, bông hoa, chim chóc, đất đá không hề ý thức được vẻ đẹp và tính chất thiêng liêng của chính nó.Bạn chính là chủ thể “Tôi”.Đó chính là không gian bên trong của nhận thức thuần khiết, đó cũng chính là Tâm(5).Cảm nhận nội tại về chính tự thân mình, tức bản chất chân thực của bạn là gì, bản chất ấy không thể tách rời khỏi sự im lắng (2).Tôi là Hiện Hữu (38).(65) Trở nên vướng mắc: Khi mất mát một vật gì quý hay mất một người thân thì ai cũng khổ sầu, đây là một điều rất hiển nhiên.
