Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà.
Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Nhưng họ sống không bình thường.
Nhưng chờ đến bao giờ. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.
Nghĩ có vẻ khúc chiết. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị.
Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.
Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Cái bệnh thơ nó loạn lắm.
Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Có điều, con đường thì khác. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.