Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Hy vọng có thể hâm nóng lại.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Trước thì tháng gặp một hai lần.
Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét. Mọi người ai cũng lo cho tôi. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Đời sống cần những đột biến. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.
Lúc đó tôi không có nhà. Bây giờ là 12h26 đêm. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.
Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.
Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Đã đi một số cây số. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Bị nghi ngờ cũng đáng.