Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước.
Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Có thể hắn câu được những con cá to để thả.
Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Hôm qua tao nóng quá.
Tôi chốt trong, không thưa. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Một ngày thả ra nắng mặt trời.
Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.
Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.