Có lẽ bạn chọn cách làm theo những bằng chứng và bỏ qua trực giác. khi vừa leo lên tới đỉnh vách, tôi bỗng nghe thấy tiếng đinh long ra khỏi tường, và rồi tôi bị ném xuống đất. Còn khuya tôi mới tìm được việc thích hợp, mà nếu có tìm được thì rồi cũng sẽ có trục trặc.
bản tính tôi vốn không phải là kẻ ủ dột. Một thời gian sau, tôi thậm chí không còn nghĩ về nó nữa. vận mạng của tôi nó đen thế đấy”.
Đây không phải là một dòng chữ nhỏ nằm ẩn ở một góc, mà là một thông điệp khổng lồ, chiếm tới nửa trang báo, với co chữ in to bốn phân. Tưởng tượng, bạn bước vào nhà hàng, tìm đúng bàn như đã hẹn gặp. Tôi không biết tại sao, nhưng đúng là có cái gì đó – tựa như cảm giác bất an – đã ngăn tôi lại”.
ở chương trước chúng ta đã gặp Jolie, một nhà thơ đang sống ở New York. Người khác thì cố hơ chảy phần đít của cây nến bằng những que diêm rồi cố cắm cây nến dính vào tường. Rõ ràng công cuộc kiếm tiền hay bị gán cho là nguyên nhân gây ra quà nhiều Stress.
Vài ngày đầu tiên, bạn không gặp vấn đề gì với quyết định sẽ hái táo ở đâu. tại sao không thể tốt hơn được?. Người may mắn thì ngược lại.
rất nhiều người may mắn hơn người không may tin cậy vào trực giác của mình khi ra những quyết định quan trọng trong cuộc đời mình. một tuần sau đó thì mọi công việc hoàn tất. Như nhiều người trong nghiên cứu của tôi.
Tôi yêu cầu một số nhà tâm lý học xem băng vidéo các cuộc phỏng vấn mà tôi tiến hành với những người may mắn và người không may mắn. quả là một ví dụ sinh động về việc niềm mong chờ của người may mắn có thể trở thành lời tiên tri đạt ước nguyện, và giúp họ thực hiện được nhiều ước mơ, hoài bão của mình. Ngày nào lực lượng chiếm đóng cũng vây ráp người đi trên đường và tống vào trại giam hoặc trại tập trung.
Cả hai đều yêu cầu thêm thời gian. Nghiên cứu của tôi tiết lộ rằng tất cả những thắc mắc trên được tóm gọn chỉ trong một từ: tính cách. Bà luôn có mặt ở đúng chỗ và đúng lúc, và gặp rất nhiều vận may trong cả cuộc sống riêng tư lẫn trong công việc.
Tôi đã bỏ cuộc tìm kiếm rồi. các nhà xã hội học ước tính trung bình chúng ta quen xấp xỉ 300 người. tôi tự hỏi mỗi người sẽ làm trong bao lâu trước khi bỏ cuộc.
có lẽ chúng tôi sẽ có hàng triệu khán giả, và vị vậy cũng sẽ thu hút được nhiều người đặc biệt may mắn lẫn không may tham gia. Chúng tôi yêu cầu Brenda và Martin đến quán cà phê vào những thời điểm khác nhau, và chờ ở đó cho đến khi gặp người liên quan trong nghiên cứu của tôi. ở đây, tôi đưa ra một bảng điểm mẫu để minh hoạ cho bảng điểm chung cuộc của bạn.