Ông ngồi trên miếng gỗ có bốn bánh xe, còn tay thì chống hai khúc cây nhỏ để đẩy.Tôi tạm gọi bà là Mary Cushman vì con cháu bà có thể buồn lòng khi thấy tên thiệt của bà in trên sách.Nào: "còn hòng gì, còn trầy da tróc vẩy làm gì nữa", nào: "thế là hết hy vọng".Khi quân Nhật tấn công, cả châu thành hỗn loạn.Ít bữa sau, bác sĩ kêu điện thoại cho hay cháu đã qua cơn nguy.Howell, nay đã quá cố, nói với tôi rằng khi còn là một viên giám đốc trong uỷ ban U.Tôi viết thư cho những người lính khác để an ủi họ và thân nhân của họ.Tâm hồn tôi chưa bao giờ bị kích thích đến thế.Đáng lẽ tự nhiên và hoàn toàn thành thật thì họ lại thường dọ dẫm ý tôi mà đáp câu tôi hỏi chứ không trả lời theo ý thọ.Mắt cô bỗng sáng ngời, tinh thần cô bừng tỉnh liền.
