Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì.
Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn.
Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Tôi rất hay chảy nước mắt.
Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được. Lát sau, thằng em đi vào. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.
Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.
Cái đó, chúng đưa ra không khó. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.
Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.