Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới.
Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ. Có phải tôi nói đâu.
Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Một cái gì đó kinh điển. Người ta, người ta lấy đấy chứ.
Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời.
Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Phải tập trung vào học. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.
Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Trinh sát phán đoán: Người quen.