Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Dù chỉ là một nhân vật. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống.
Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Tôi lẳng lặng ra về.
Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Thế thì anh không dám. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Cơ sở lí luận này có thể tạo nên một xu thế đi hoang không? Thực tế, nó đã xảy ra đầy rẫy và có thể thấy nguy cơ lớn hơn trong nạn chảy máu chất xám.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Nhưng mà chắc là ra được thôi. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.
Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Còn quá nhiều điều để viết. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Hôm qua tao nóng quá.
Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.