Và vế sau của quan niệm trên đã làm tôi gục ngã.Tôi thường tỏ ra lịch sự và cười, nhưng tôi luôn nhủ thầm: “Tôi không tốt hơn và cũng không có gì khác bạn.Là nhà lãnh đạo, bạn phải có người nghe theo và ủng hộ, có nghĩa là bạn phải lão luyện trong việc bán hàng, khích lệ và động viên mọi người hưởng ứng theo tầm nhìn của bạn.Và vì cho và nhận luôn cân bằng nên chúng phải có tầm quan trọng tương đương nhau.Tại sao? Bởi vì bạn sẽ theo dõi được tổng tài sản của mình.Tôi chỉ muốn “trả” cho ông ánh mắt nọ, nhưng tôi đã không dại dột như vậy nên chỉ nói: “Vâng, cảm ơn cha” và sáng mắt lên.Sau đó chúng tôi tiến thêm một bước nữa và giúp anh xây dựng một chiến thuật cá nhân sao cho vẫn giữ được sự tán thành của mẹ nếu mình giàu lên.Ông cũng nhận ra rằng tất cả họ đều rất giàu có.Ông ta đề nghị tôi bỏ ra vài trăm nghìn đô-la để cùng ông khởi động một dự án kinh doanh mà theo ông là rất khả thi.Tuy nhiên, khi phân tích vấn đề từ bên trong, bạn sẽ nhận ra một điều hoàn toàn khác.