Trong Phần II, chúng ta sẽ xem xét sự khác nhau trong cách nghĩ giữa người giàu, người trung lưu và người nghèo. Để đạt được thành công về tài chính, bạn phải làm một điều gì đó, mua một thứ gì đó, hay thành lập một công ty nào đó. Vẫn còn rất hoài nghi, tôi hỏi: “Thế bác nghĩ gì lúc này?”.
Thật thú vị khi theo dõi phản ứng của mọi người. Chúng tôi đã thi đấu tốt, nhưng vẫn phải tiếp tục cố gắng. Tôi ăn đúng những gì tôi muốn ăn, không cần biết giá cả ra sao.
du lịch nước ngoài, ăn trứng cá hồi và uống sâm-banh ngon nhất để tận hưởng cuộc sống, thì tuy điều đó rất tốt, nhưng hãy công nhận rằng bạn đặt mục tiêu hơi cao và có thể sẽ cần rất nhiều thời gian mới đạt đến hạnh phúc theo mức chuẩn của bạn. Tôi đoán cha tôi đã than phiền với ông về sự tồn tại thiểu não của tôi, bởi khi thấy tôi, ông có ánh mắt rất thông cảm mà người ta thường có trong một đám tang. Họ tạo ra thu nhập từ lợi nhuận của mình.
Có một thực tế là hầu hết mọi người không khai thác hết tiềm năng của mình, nên dễ hiểu rằng vì sao đa số trong Đó là thành phần “đơn giản hóa”. Như vậy bạn sẽ nhận được trọn vẹn và sở hữu lời khen đó, thay vì “đẩy” nó ra như phần lớn mọi người thường làm.
Bây giờ mới là điều thú vị. Việc này sẽ đánh thức bạn, kéo sự chú ý của bạn về đúng nơi của nó – là chính bạn. Tôi hỏi ông là tại sao ông không làm ra được 2 triệu đô-la mỗi năm.
Nhưng, sẽ thế nào nếu bạn trở nên dư dả về mặt tài chính trong vòng chỉ 2 đến 3 năm? Bạn sẽ không bao giờ phải làm việc nữa… tất nhiên trừ phi là bạn vẫn thích đi làm. 1 xu, hay cũng có thể là toàn bộ số tiền tiêu vặt của bạn. Bà như được ở trên thiên đường, nên anh cũng thế.
Người nghèo thường tỏ ra vụng về, lúng túng trong việc quản lý tiền bạc, thậm chí họ e ngại hoặc trốn tránh mọi vấn đề liên quan đến tiền bạc nói chung. Vì vậy tôi yêu cầu mỗi lần bạn đọc hết một quy tắc trong cuốn sách này, bạn hãy đặt tay lên ngực trái và nói một “lời tuyên bố”, rồi chỉ tay lên đầu và nói một “lời tuyên bố” khác. Mỗi người có một tài năng và năng khiếu bẩm sinh.
được định hình của họ là một ngăn hồ sơ chứa đầy những “chương trình” xưa cũ, với ý nghĩa đã bị cảm nhận chủ quan thay đổi ít nhiều, hòa trộn vào những câu chuyện đầy kịch tính và thảm họa. Người nghèo muốn trở nên giàu có. Người giàu nhìn thấy tiềm năng tăng trưởng.
Bên cạnh đó, rất nhiều người trưởng thành trong môi trường giáo dục nghiêm khắc, thậm chí nghiệt ngã, và cảm giác bị quở trách hay trừng phạt vốn đã ăn sâu trong tâm trí họ. Từ mấu chốt ở đây là “hết mình”. Dù chọn cách nào thì bạn cũng sẽ sống đúng theo câu chuyện cuộc đời mình.
Tôi kiểm tra các niềm tin của mình và nhận ra rằng, dù tôi nói tôi thực sự muốn giàu có, nhưng trong sâu thẳm tôi lại lo lắng về điều đó. Tạo hóa đã trao cho bạn những món quà này với lý do: để bạn sử dụng và sẻ chia với người khác. Đó là sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo.