Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.Chị út là người bạn học lớp một với tôi.Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.Chả nghĩ nhiều cho ai được.Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả.Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn.