Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Theo cách mà bạn lựa chọn. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.
Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách.
Chẳng ai thua thiệt cả. Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.
Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm.
Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ.
Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta.
Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Hoàn toàn không ngái ngủ.