Cũng giống như các thông tin mà chúng ta muốn nhớ rất đa dạng. Aristotle được xếp vào loại “nhà biếm họa” sau cùng. Bây giờ, bạn hãy lấy một thìa bạc sáng bóng đựng đầy hạt cà phê rồi nhẹ nhàng đổ thìa cà phê đó vào cốc.
Những từ trên được dùng để mô tả trạng thái tâm trí ở những giai đoạn học tập khác nhau, khi mà số lượng tài liệu cần học ngày càng nhiều đến mức “vô nhân đạo”. Quân lính của ông đã quá ấn tượng với những lời phát biểu hết sức tự tin mà không cần phải nhìn vào bất cứ thứ gì của vị lãnh đạo. Hơi nóng càng ngày càng mạnh, do đó bạn phải để chiếc ví vào vị trí cũ.
Bạn sẽ nhớ rằng mình đã kiểm tra và thậm chí còn tự nói với chính mình. Nên bà ta không hề cảm thấy thích thú với chuyện học. Hiện tượng này có thể xảy ra với tất cả chúng ta.
Lấy một ví dụ về bóng đá như sau. Sau này, để nhớ từ này trong một danh sách nào đó, ta có thể liên tưởng nó với một thứ cố định khác như cái đầu của ta chẳng hạn. Có thể anh ta đã bị lạc giữa sa mạc.
Bài kiểm tra này nhằm 2 mục đích: Ngay sau sự kiện đó, tại khách sạn hay tại nhà, bạn hãy viết lại những thông tin chi tiết về người đó lên phía sau tấm danh thiếp (hay một mẩu giấy). Một hình ảnh theo logic không khiến chúng ta chú ý, nên ta không “giữ” được nó trong trí nhớ.
Đầu tiên là chiếc tủ lạnh. Mục đích của bài báo là, như đã nói, nhằm phản bác tranh luận của anh ta cho rằng Internet sẽ thay thế con người. - Mở cánh cổng ra, bạn sẽ thấy tiền sảnh ngôi nhà với bức tượng điêu khác nữ thần Roman đặt ở trung tâm.
Tìm những điểm mà bạn cảm thấy hứng thú trong lời giảng của giảng viên. Tại bến cảng tiếp, thêm 5 người nữa rời thuyền. Một ngày nọ, chồng bà qua đời, và bà lại một mình tiếp tục điều hành cửa hàng.
Bằng cách để tâm trí mình chuyển động quanh cái bàn nhằm “nhận ra” ai ngồi cạnh ai, và ở vị trí nào quanh chiếc bàn, anh có thể kể tên tất cả các vị khách trong ngày hôm đó. Với lý do này, việc kiểm tra khả năng ghi nhớ và tình trạng hiện tại của nó là điều đáng làm. “Thật thoải mái!” Có thể ngay lúc này bạn đang nghĩ vậy.
Đừng lo lắng! khi kết thúc bài thuyết trình, bạn sẽ ngạc nhiên vì bạn có thể nhớ tất cả sự liên kết này một cách dễ dàng. Tất cả chỉ phụ thuộc vào sự sẵn sàng. Nếu vậy thì bạn hãy hình dung Richard Gere trở về từ chiến trường.
Lần sau khi bạn gặp người đàn ông có râu dê (có vẻ như ông ta không bao giờ cạo râu), bạn sẽ nhớ ngay đến râu của ông ta bị vướng vào sợi dây đàn (cello strings) mà ông ta đang chơi trên xe tải (van). Phần còn lại của nó vẫn còn đó, trông thật kinh khủng. Ta được phép lập thời gian biểu cho riêng mình và chọn tốc độ học cho phù hợp với bản thân.