Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.Chúng tôi mò mãi không thấy.Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.Tôi đi bộ cũng được.Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.