Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận.Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.Rõ ràng phải đi trình báo.Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đườngCó cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
