Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ.Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.Còn lại, nó mới là hư vô.Lăn về đâu? Mình chẳng biết.Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.
