Nhất quyết phải cạo râu. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Không cất đấy, làm gì được nhau.
Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Như những lúc tôi không cần em. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền.
Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Rõ ràng phải đi trình báo.
Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền. Hy vọng có thể hâm nóng lại.
Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Bác ta không tin đâu.
Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Rồi đau và chấp nhận đau. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Không hẳn là sợ mất cho bạn. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.
Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.
Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.