Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy.
Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất…
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi.
So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Thế thì là thiên tài thế nào được. Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Họ còn bất lực hơn nữa. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi.
Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.
Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.
Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau.