Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.
Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.
Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.
Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết.
Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Ông Diểu tức giận giương súng.
Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Để khám phá đến tận cùng. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ.
Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Ốm ra đấy mà làm gì. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.