Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn.Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ.Tôi chỉ thấy rầu rĩ.Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết.Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.
