- Cậu nói cho tớ nghe đi, tớ đã sai ở điểm nào? Tớ đã phác thảo công việc rất rõ ràng cho Josh biết. Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng. - Khởi đầu thì khá tốt.
Nhân viên của James cứ luôn miệng càu nhàu và cảm thấy bản thân họ lúc nào cũng phải chịu áp lực công việc rất lớn. Một sự khác biệt không nhỏ tí nào. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu.
Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! - Cậu nói cho tớ nghe đi, tớ đã sai ở điểm nào? Tớ đã phác thảo công việc rất rõ ràng cho Josh biết. Và James cứ day dứt mãi khi biết hai vợ chồng Jones được thoải mái tận hưởng những ngày nghỉ ở tận vùng đảo Hawaii xinh đẹp.
Mọi chuyện rối lên như tơ vò! "Mình phải chấm dứt tình trạng kiệt quệ này! Mình phải thay đổi. Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.
Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian. Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp. Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói.
Khi giao việc, nên kiểm tra để xem xét tình hình thực hiện công việc và hướng dẫn nếu cần thiết. Nhưng giờ thì cậu cứ yên tâm. - Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian.
- Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào?
Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó.
Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế. Lần này, trước khi tới văn phòng của Jones, James rẽ sang quán cà phê Starbuck's để mua hai ly Americano và hai chiếc bánh nướng. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình.
Có lúc anh vẫn muốn tự mình làm lấy mọi công việc hoặc giao hẳn cho ai đó đáng tin cậy và yên tâm đón chờ một kết quả tốt đẹp. Trong khi đó, lịch làm việc của James lại chẳng cân đối chút nào. Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng.