Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình.Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp.Dư luận thì ác nhiều hơn thiện.Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng.Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường.Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.
