Đó cũng là câu chuyện mà tôi sắp kể ra cho các bạn nghe đây. Ông Arad đặt tay lên vai ông và nói: Bà không ngờ đứa con trai của mình đã phải chịu nhiều khổ cực, vất vả như thế.
Phải chăng nếu chúng ta cứ suy nghĩ theo xu hướng như thế thì chúng ta sẽ không thành công? Quá khứ của ông là một chuỗi ngày làm lụng vất vả khổ cực. Nếu không, cậu sẽ bị bán vào làm nô lệ xây tường thành.
Vì vậy, tôi xin đề nghị mọi người hãy thảo luận vấn đề “Làm thế nào để thu hút sự may mắn?” với mục đích tìm hiểu những cách thức để thường xuyên có được sự may mắn. - Tể tướng nói phải đấy. Nhưng từ đây trở đi, cuộc sống của bạn đã sang một trang mới tốt đẹp hơn, bởi vì bạn đang sở hữu một tài sản có giá trị và có đầy đủ mọi quyền hạn của mình đối với căn nhà.
Bansir đưa tay chỉ vào dòng người mang nước, mình để trần, mồ hôi nhễ nhại đang lê bước một cách nặng nhọc từ dòng sông phía xa kia lên con đường chật hẹp. – Quan tể tướng trả lời – Nó không ở lâu trong những cái túi nhỏ bé của dân nghèo mà nhanh chóng chạy vào nằm yên trong hòm của những người giàu có. Khi Megiddo thức giấc, ông liền thì thầm những tin mới cho anh ta nghe.
Có người cho rằng, họ sẽ kinh doanh thành công nếu có vàng trong tay, nhưng trên thực tế họ lại gặp thất bại. Một chấm trắng nho nhỏ nổi bật kia là ngôi tháp của Đền Chuông đấy. Trước hết, cha cho con một túi vàng.
Lúc đó, đầu óc bị cạo trọc và mặc quần áo tù nhân nên trông tôi không khác gì những người nô lệ. - Con vẫn đang suy ngẫm về những điều mà bà đã nói trước đây. - Tôi không tin các ông chủ muốn đánh chết những nô lệ làm việc siêng năng và cần mẫn.
– Anh lắp bắp một cách yếu ớt. Trong một cuộc ẩu đả, anh ruột của ông đã giết chết người bạn của mình. Đối với vấn đề này, không ai có thể làm thay Arkad được.
Mặc những lời khuyên lơn, thúc giục của cha, tôi vẫn lưỡng lự không thực hiện công việc đó. Phải là nước mát đấy, vì trời đang nóng mà. Theo tôi nghĩ, những người cho vay tiền thường sẵn lòng giúp đỡ những ai muốn có một ngôi nhà và đất đai riêng của mình.
Công việc đã giúp tôi gượng dậy sau những nghịch cảnh của cuộc đời. Ông Arkad âu yếm đặt bàn tay của mình lên đầu Nomasir và nói: Ông Sharru Nada bỗng chú ý đến ba ông lão đang cày ruộng bên vệ đường.
Với một nhạc cụ như thế, tiếng nhạc của tôi sẽ tinh tế hơn nhiều, hơn cả lần tôi gảy đàn phục vụ nhà vua. Khi con lạc đà chở ông tiến thẳng vào sân nhà của ông Nana-naid, ông rất ngạc nhiên khi nhìn thấy ông Arad Gula đang đợi ở đấy. Sau đó, có thể nói rằng con đã rơi vào những ngày tháng khổ cực và vất vả nhất trong cuộc đời.