Nói chung là vẫn có thể tung cánh.Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay.Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ.Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
