Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.
Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.
Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.
Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối.
Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Như một con rết hoặc như một con rắn.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Sức khỏe phải tự mình giữ. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.
Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Tôi và thằng em lại về.