Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc.Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.Khi về đây nghĩa là bạn tự do.Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.